Truyện Tam Thiên Nha Sát – huyền huyễn bi hài sâu sắc

Truyện Tam Thiên Nha Sát chỉ vỏn vẹn trong 50 chương nhưng tác giả đã cho ta thảm nhận được đủ những khía cạnh: bi hài, sâu sắc và không kém phần cảm động. Không có gì phải chê về hai nhân vật chính, câu chuyện khép lại khi Phó Cửu Vân một lần nữa trở lại bên Đàm Xuyên, một cái kết có hậu làm bao nhiêu trái tim đang lơ lửng của độc giả được nhẹ nhõm. Tam thiên nha sát” là một bộ truyện đặc sắc, rất đáng đọc, hoặc phải nói là nếu không đọc thì bạn đã bỏ lỡ một bộ truyện tiên hiệp huyền huyễn hay rồi đấy!

Không gì bằng nỗi đau mất nhà, mất nước, thế nhưng công chúa nước Đại Yến – Đế Cơ lại phải gánh chịu cùng lúc cả hai nỗi đau khi mới chỉ ở cái tuổi mười ba. Được cung nữ thân cận và tiên sinh từng dạy tiên thuật trong hoàng cung cứu giúp, nàng từ một lá ngọc cành vàng, mười đầu ngón tay không dính nước trở thành người mọi việc thông, muôn việc thạo. Không chỉ không được yếu mềm, nàng còn phải cố gắng từng ngày để trở nên mạnh mẽ, Đế Cơ của ngày xưa đã chết, nay chỉ còn lại một Đàm Xuyên với ý chí kiên cường muốn thắp hồn đăng để trả nợ nước, thù nhà.

Trà trộn lên núi Hương Thủ với tư cách và hình hài của một tạp dịch xấu xí, Đàm Xuyên không biết đã phải chịu biết bao khổ cực, nàng vẫn phải chịu đựng để chờ cơ hội đánh cắp hồn đăng. Chính những tháng ngày làm tạp dịch đã khiến nàng gặp phải Phó Cửu Vân. “Làn da màu cổ đồng, lông mày dài ẩn trong làn tóc, thậm chí có thể cho là khí khái anh hùng, lúc cười lên lại giống như cơn gió thoảng, mang theo một loại hồn nhiên riêng biệt, dưới khóe mắt bên trái còn có một nốt ruồi lệ, nhìn vào lại tăng thêm một chút ai oán sầu muộn”, đó là ấn tượng đầu tiên của Đàm Xuyên khi nhìn thấy Phó Cửu Vân.

Phó Cửu Vân còn có một thân phận khác – Công Tử Tề. Hắn “tự xưng việc đắc ý nhất trong đời, nhạc luật đứng thứ nhất, vẽ tranh là thứ ba, tiên thuật lại chỉ đứng thứ tư, còn việc thứ hai, lại chính là phong lưu đa tình, nữ tử vừa lạnh lùng vừa cố chấp trong thiên hạ, hắn cũng có thể khiến các nàng mặt hồng tim đập mà tủm tỉm mỉm cười, chính là một nhân vật ở trong đám nữ nhân mà như cá gặp nước.”

Thế nhưng trước khi có ý thức, hay phải nói trước khi trở thành Phó Cửu Vân, hắn chỉ là một hồn quỷ sinh ra trong hồn đăng, qua thời gian dài đằng đẵng mới được hóa kiếp làm người. Lần đầu tiên Đàm Xuyên gặp Phó Cửu Vân là ở núi Hương Thủ, nhưng đối với Phó Cửu Vân thì gặp nàng đã là một chuyện xưa của chín kiếp trước.

Khi ấy, Đàm Xuyên chỉ là công chúa của một nước chư hầu, nhưng khi bị giặc xâm lấn, một nàng công chúa nhỏ bé toàn thân vấy máu như nàng vẫn kiên cường đứng giữa những làn mưa tên mà nổi trống cổ vũ tinh thần binh lính, hình ảnh ấy đã khắc sâu ấn tượng trong lòng hắn. Không phải nhất kiến chung tình mà lại vô thức dõi theo Đàm Xuyên suốt mười kiếp của nàng, muốn vươn tay che chở nàng những lúc nàng đau khổ, gặp khó khăn, nhưng Phó Cửu Vân lại không thể sửa mệnh trời. Nếu chỉ đứng từ xa nhìn nàng cũng vô tình tạo ra “nghiệt duyên”, vậy kiếp này, hắn muốn chính thức bước vào cuộc sống của Đàm Xuyên, để nàng biết trong sinh mệnh của nàng có tồn tại một người như hắn, có một người tên Phó Cửu Vân luôn dõi theo nàng bấy lâu nay.

Tình yêu của Phó Cửu Vân càng sâu đậm theo thời gian, hắn có thể dung túng nuông chiều Đàm Xuyên, có thể sống vì nàng, chết vì nàng, vì nàng làm hết thảy mọi thứ hắn không cam nguyện. Để gặp được nàng, hắn đã một mình chờ đợi ngàn năm, nhưng để nàng có thể thắp sáng hồn đăng hoàn thành tâm nguyện trả thù, hắn cũng bất chấp hi sinh tính mạng của mình dù có hồn phi phách tán. Chỉ cần nàng yêu hắn, chỉ cần cây tre có khắc tên nàng và hắn vẫn vươn cao, thì còn minh chứng hắn từng tồn tại, minh chứng cho tình yêu của họ sống mãi.

Trái tim của Đàm Xuyên không phải bằng đá, nhưng nàng luôn phải lạnh lùng giữ khoảng cách với Phó Cửu Vân, nàng đã xác định dâng hiến linh hồn cho hồn đăng, nàng không muốn hắn phải lưu luyến mình. Thế nhưng một người có mục đích sống chỉ để thắp hồn đăng nay lại từng ngày mong hồn đăng được dập tắt để hắn trở về “Chàng không đến, ta tuyệt đối sẽ không uống nước Vong Xuyên, càng không tiến vào luân hồi.”

Trích đoạn Truyện Tam Thiên Nha Sát đặc sắc:

Nàng cố tỏ ra mạnh mẽ, kiên quyết cự tuyệt: “Ngươi dù chiếm được thân ta, cũng vĩnh viễn đừng mơ chiếm được lòng ta!”

Người nọ hoàn toàn không thèm để ý, cười nhạt: “Ta chỉ muốn thân thể ngươi, ai nói muốn lòng của ngươi?”

Nàng ôm đùi, gào khóc: “Đại nhân! Van cầu ngươi! Ta nguyện ý hiến thân!”

Người nọ chăm chú nhìn quyển sách trên tay, lơ đãng: “Ngươi muốn hiến, đại nhân ta lại chẳng thèm đâu.”

Hắn nói: “Bà chủ, ta sẽ đưa cô bé đầu bếp đi, đa tạ các người chiếu cố nàng thời gian qua.”

Bà chủ sớm cười nhăn nheo cả mặt, vui tươi hớn hở gật đầu. Đàm Xuyên cuống đến độ vặn vẹo thành bánh quai chèo, hét to: “Bà chủ! Thím! Cháu, cháu không muốn…”

Bà chủ bỗng nhiên từ trong niềm vui khôn xiết nháy mắt tỉnh táo lại, khó xử nói: “Đợi đã, có phải vừa nãy Xuyên Nhi bảo không muốn không ấy nhỉ?”

Thím Quách lắc đầu lia lịa: “Đâu có đâu, nó vui đến nỗi nước mắt lưng tròng kìa.”

Bà chủ cảm khái một tiếng: “Không ngờ Công Tử Tề tiên sinh thực sự coi trọng Xuyên Nhi, mắt cậu ta quả nhiên bị trát cứt rồi…”

Quả thật bị trát rồi, hơn nữa dường như bị trát rất chi là vui vẻ.

Liên kết đọc truyện: http://goctruyen.com/tam-thien-nha-sat/

Review by Tuệ Tần

Nội dung cùng danh mục